“Đúng thế.”
Y Nhân khá đắc ý đáp một tiếng rồi nói: “Trước kia anh ở nhà rượu chè cờ bạc, một mình em vừa phải chăm Tiểu Tử San vừa phải kiếm tiền, có chậm trễ việc gì đâu. Giờ chẳng qua chỉ ăn một quả lê đông lạnh thôi mà. Năm ngoái trước buổi hòa nhạc em cũng ăn, có thấy ảnh hưởng gì đâu. A Hữu ca, anh lo hơi thừa rồi đấy.”
“…”
Trương Hữu tức đến bật cười.




